Hướng về kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống huyện Vĩnh Linh -Quảng Trị(25/8/1954 - 25/8/2014). Tôi đăng lại bài "Quê hương" trong tập văn thơ "Vĩnh Linh-Tình đất tình người" nhân "60 năm lũy thép lũy hoa" của quê nhà. QUÊ HƯƠNG
"Quê hương mình nơi con sinh ra Dải đất hẹp bốn mùa nắng gió Hương bưởi mùa thu hương sen mùa hạ Vẫn ngọt ngào trong mỗi điệu dân ca..."
Quê hương mình khói lửa đã đi qua Mảnh đất bao năm bom cày đạn xới Chiến tranh qua thì thiên tai ập tới Cơ cực hoài thương lắm! Vĩnh Linh ơi!
Đã qua rồi, đói khổ cảnh quê tôi Cha nằm xuống móng tay còn đọng đất Mẹ thầm ước bữa cơm no trước ngày mất Em gái mồ côi manh áo rách đến trường...
Mẹ bảo mình nghèo đừng mơ ước viễn vông Trăng trên cao mần răng mà hái được Nay quê tôi làm nên điều mơ ước Đang từng ngày cùng đất nước đi lên.
Mái ngói đỏ tươi thay tranh rạ quê nghèo Bạt ngàn cao su đang mùa cho nhựa sống Tiếng máy reo vui trên đồi gió lộng Nắng tươi hồng giữa đất mẹ sinh sôi...
Về thăm quê trong dạ cứ bồi hồi Vần thơ vụng thay bao lời muốn nói Muốn ôm hôn những bàn tay vun xới Chan chứa trong lòng hai tiếng Vĩnh Linh.
Mới mấy năm Xa quê mình Quảng Trị Mà triền miên Thao thức nỗi nhớ quê… Mảnh đất nghèo bên nớ bên ni Ru các anh, vỗ về... yên giấc ngủ Thạch Hãn, Cổ Thành 81 ngày đêm lửa đỏ Ai ngang qua không ngả mũ cúi đầu… Đã qua rồi… Anh ở bên ni Hiền Lương đêm mong ngày đợi Em ở bên tê Bến Hải ngày đợi đêm trông Hai ta chung tắm một dòng Nước sông kia mát rượi … đôi lòng nóng ran… Tháng 7 sẽ nhiều hơn các đoàn đến thăm Về nghĩa trang Trường Sơn, Cổ thành Quảng Trị Thắp nén hương thơm viếng các anh hùng, liệt sĩ Gạt nước mắt vào trong để nhìn kỹ những dòng tên…
Ơi quê mình chẳng thể nào quên Đất thép Vĩnh Linh… mẹ nuôi con trong lòng đất Bát nước chè xanh nặng tình người chân chất Quảng Trị mình giàu nhất những nghĩa trang… “Có nơi mô như ở quê mình Nên ai đi xa cũng hoài nỗi nhớ” Tên núi tên sông , đồi cây, ngọn cỏ Máu các chị các anh nhuộm đỏ đất này Trời vẫn xanh cao, đất vẫn dày Sống mặt tiền, chết cũng mặt tiền đấy Hãy dâng lên... những bông hoa vừa hái Và nghĩ nhiều đến nấm mộ vô danh...
Có khóc đâu mà nước mắt lại chảy Ngày chia xa, bịn rịn mãi thế này? Miệng cười cười... mà sống mũi cay cay Muốn tỏ bày... nhưng sao không nói được Ngước nhìn trời, lòng thầm thì ao ước Giá như mình... đủ tỉnh để mà say.. Gió chiều nay chẳng ru nhẹ hàng cây Làn mây trắng quên bay như mọi bữa.
Muốn níu giữ giấc mơ dài chút nữa Chợt còi tàu réo gọi giữa chiêm bao...
Bến đợi… (Tặng một người)
Tiếng ve thao thiết gọi hè
Khiến người day dứt lời thề… bến xưa
Con sông ngày đứng tiễn đưa
Nửa bên nắng, nửa bên mưa rối bời…
Người đi như cánh chim trời
Để người ở lại bời bời ngóng trông
Dặn nhau giấu nhớ vào trong
Mà sao lại cứ mỏi mong thành lời…
Lời yêu ai thả cuối trời
Để ve khản tiếng ca bài hạ sang
Chia phôi cắt nửa vầng trăng
Ai đo nỗi nhớ thử bằng bao nhiêu???
Đã qua rồi những chờ đợi nôn nao Ngơ ngác đứng bên hàng cây hò hẹn Tim run rẩy khi người ta không đến Trăng tròn lẻ xa rồi, sao cứ nặng lòng nhau...
Tháng 5 về… ngày tháng chảy qua mau Cánh cửa phòng thi vẫn còn để mở Trang giấy nhớ thương bỗng thành dang dở Liệu có hòa cùng giọt nắng phía trời cao…
Tháng 5 về... trong nỗi nhớ hanh hao Bản nhạc du dương dấu lặng tròn ai thả Dòng tin nhắn... có vội vàng hối hả? Đưa em vào miền ấy chẳng còn trăng…
Tháng 5 về … tím đẫm sắc bằng lăng Hoa loa kèn thôi không còn trắng nữa Phố cũng trở mình, lặng im như bớt cựa Tháng 5 mưa… ….Ta xóa bóng nhau rồi...
Đôi lúc nỗi nhớ mong Dâng trào trong hoài niệm Chẳng chút gì phù phiếm Bởi lẽ đời thường thôi... Thoang thoảng giọt buồn rơi Hoàng hôn chiều loang tím Gió níu chân bịn rịn Cuối trời nắng nhạt phai... Thấp thoáng bóng hình ai Vén chiều vào lối ấy Ngước mắt cùng ngoái lại Thăm thẳm... chiều xa xôi! Thời gian vùn vụt trôi Tiếng ve giờ xa lạ Bạn bè xưa đôi ngả Phượng nhói màu chia ly Tình chợt đến vội đi Tan theo khung trời mộng Để lòng ai biển động Thành giông bão ngày hè...
Cái thời xưa cũ đã qua Xuân về, cứ gợi la đà... tuổi thơ Như về lại thuở mộng mơ Trong làn sương khói giăng tơ ngang trời…
Người về mô đó người ơi Có về xưa cũ ... cho tôi về cùng Dẫu rằng gió nổi thác rung Người có đi cùng, tôi cũng muốn theo.
Để tôi vui với cánh diều Nắng trong veo... Gió vui reo giữa trời Chao nghiêng khát vọng bời bời Lung linh như nhạc không lời... xanh trong. ... Chiều buông... Giữa chốn phố đông Giêng Hai tựa dải lụa hồng vắt qua...
Biết ta hay mộng mỗi chiều Gió thường ghé đến, cắn yêu nhẹ nhàng Biết ta đời đã úa vàng Thân thương vạt nắng dịu dàng xoa vai Biết ta mệt mỏi đường dài Sợi mưa quấn lấy hình hài mong manh Biết ta tóc chẳng còn xanh Lũ chim ríu rít, dỗ dành giấc sâu...
Còn ta, biết lá thay màu Biết Đông vừa hết, nên bầu trời trong Tưởng như nước cứ xuôi dòng Bỗng đâu đây... tiếng tơ lòng ngân lên...
Gió thường ghé đến, cắn yêu nhẹ nhàng
Biết ta đời đã úa vàng
Thân thương vạt nắng dịu dàng xoa vai
Biết ta mệt mỏi đường dài
Sợi mưa quấn lấy hình hài mong manh
Biết ta tóc chẳng còn xanh
Lũ chim ríu rít, dỗ dành giấc sâu...